|
|
|
Tám phương vị không đơn giản chỉ là sự phân chia không gian mà mỗi
phương vị đều có một ý nghĩa riêng, tuy ý nghĩa của tám phương vị đã trở
thành một phạm trù riêng, nhưng ở đây cũng giới thiệu một cách đơn giản
để độc giả dễ nhớ:
Phương tây
bắc là "càn": Trong tự nhiên nó là "trời", trong xã hội đó là
"cha", thuộc tính là khỏe, trong động vật nó là "ngựa", trong cơ thể nó
là đầu, phổi, xương.
Phương tây
vốn nghĩa là "đoài": Trong tự nhiên nó là đại biểu cho "ao đầm",
trong xã hội đó là "thiếu nữ", thuộc tính là vui vẻ, trong động vật nó
là "dê", trong cơ thể nó là ruột già, miệng.
Phương tây
nam là "khôn": Trong tự nhiên nó là "đất", trong xã hội đó là
"mẹ", thuộc tính là thuận, trong động vật nó là "trâu", trong cơ thể nó
là lá lách, bụng.
Phương nam
là "ly": Trong tự nhiên nó là "lửa", trong xã hội đó là "trung
nữ", thuộc tính là che chở, trong động vật nó là "chim công", trong cơ
thể nó là tim, ruột non, mắt.
Phương
đông nam là "tốn": Trong tự nhiên nó là "gió", trong xã hội đó
là "trưởng nữ", thuộc tính là nhập, trong động vật nó là "gà", trong cơ
thể nó là mật, đùi.
Phương
đông là "chấn": Trong tự nhiên nó là "sấm", trong xã hội đó là
"trưởng nam", thuộc tính là động, trong động vật nó là "rồng", trong cơ
thể nó là gan, chân.
Phương
đông bắc là "cấn": Trong tự nhiên nó là "núi", trong xã hội đó
là "trung nam", thuộc tính là dừng, trong động vật nó là "chó", trong cơ
thể nó là dạ dày, thắt lưng, tay.
Phương bắc
là "khảm": Trong tự nhiên nó là "nước", trong xã hội đó là "thứ
nam", thuộc tính là trũng, trong động vật nó là "lợn", trong cơ thể nó
là thận, bàng quang, tai.
|